theo đuổi lại vợ trương uyển giao

Chương 1: Kết trái ngược xét nghiệm
Tại khám đa khoa.

“Cô Uyển Giao, đó là thành quả xét nghiệm của cô ấy.” Bác sĩ đẩy tờ giấy má về phía Trương Uyển Giao. Cô trả tay nhận lấy.

Bạn đang xem: theo đuổi lại vợ trương uyển giao

Nhìn những loại chữ bên trên tờ giấy má, đột chốc trí nhớ Trương Uyển Giao xoay cuồng, cô ko thể tin cậy nổi vô đôi mắt bản thân.

“Bác sĩ, đó là thiệt ư?” giọng Trương Uyển Giao tí xíu như giờ con muỗi kêu, cô vô thức trả tay sờ bụng.

“Tôi biết giờ đây cô cảm nhận thấy đặc biệt trở ngại, tuy vậy với tình hình thời điểm hiện tại của cô ấy, tôi khuyên nhủ cô nên tâm lý thực hiện phẫu thuật sớm, phẫu thuật càng nhanh, thời cơ chữa trị ngoài càng tốt.”

“Còn đứa bé…” Trương Uyển Giao ko thể rằng không còn câu.

Bác sĩ nhấp lên xuống đầu, góc nhìn ánh lên vẻ cảm thương.

“Cảm ơn chưng sĩ, tôi tiếp tục tâm lý.”

Nói rồi Trương Uyển Giao tách ngoài khám đa khoa, cô đứng nhìn khung trời xanh lơ thẳm bên trên cao, trong tâm địa rối như tơ vò, vẫn muốn vàn điều mong muốn rằng, tuy nhiên lại ko biết rằng nằm trong ai. Chồng của cô ấy, Hoàng Lập Thành vẫn bao nhiêu ngày này ko về căn nhà rồi. Mấy mon ni khi nào là anh cũng vất vả, đa số chỉ ghé thăm căn nhà một ít rồi thôi.

Trương Uyển Giao nhìn tờ giấy má khám xét vô tay, ở đầu cuối vẫn hít một khá thiệt sâu sắc, đưa ra quyết định lấy điện thoại cảm ứng, cô cho tới ngồi xuống ghế đá vô khuôn viên khám đa khoa, rồi bấm số gọi.

Những giờ tút đặc biệt lâu năm vang lên như đâm xuyên vô trái ngược tim Trương Uyển Giao, ko khi nào cô thấy bản thân đơn độc như thời điểm hiện nay. Phải rất mất thời gian sau Hoàng Lập Thành mới mẻ bắt máy.

“Alô.” giọng anh sở hữu phần rét nhạt nhẽo.

“Ừm…” Nhất thời Trương Uyển Giao ko biết cần rằng gì, dạo bước thời gian gần đây quá không nhiều chuyện trò, cô ko biết nên há điều thế nào là về tình hình thời điểm hiện tại của bạn dạng thân thích, do dự một khi, đàng như cũng cảm biến được sự nóng bức ruột ở đầu thừng mặt mày cơ. “Tối ni anh sở hữu về ăn cơm trắng không?”

Cuối nằm trong cô cũng chỉ rất có thể thốt rời khỏi được một thắc mắc nhạt nhẽo nhẽo cho tới ngớ ngẩn như thế.

“Dạo thời gian gần đây anh khá bận, kiên cố tiếp tục về muộn.”

“Anh Thành, cũng cho tới giờ ăn trưa rồi, bọn chúng bản thân cút ăn cút.”

Đột nhiên Trương Tuyết Giao nghe thấy giờ đàn bà vọng vô máy, trái ngược tim cô như bị ai sử dụng tay hung hăng túm chặt lấy, vô nằm trong không dễ chịu. Mấy mon ni anh cút sớm về muộn, thậm chí còn sở hữu khi bao nhiêu ngày ko về, khi về ăn mặc quần áo còn vương vãi hương thơm nước hoa phụ phái đẹp, cô đều cố nhắm đôi mắt mang đến qua quýt, coi như ko nhìn, ko ngửi thấy gì. Cô chỉ mong muốn cuộc hôn nhân gia đình này rất có thể nối tiếp, con cái của cô ấy rất có thể sở hữu phụ thân.

Nhưng giờ đây, cô biết cần làm thế nào đây?

“Anh sở hữu việc bận rồi, hớt tóc máy trước đó.”

Nói rồi Hoàng Lập Thành hớt tóc máy, vứt lại Trương Uyển Giao ngơ ngẩn nhìn màn hình hiển thị điện thoại cảm ứng sáng sủa lên rồi kể từ từ tối thui.

Sống mũi đau xót, lòng lòng nhức như dao hạn chế, cô ngửa đầu nhìn trời xanh lơ bên trên cao, cố găn tuy nhiên nước đôi mắt vẫn không ngừng nghỉ chảy xuống.

Xem thêm: bật cookie trong trình duyệt

Cuộc hôn nhân gia đình này, rốt cuộc là sai ở đâu?

Anh phản bội cô vì thế lí bởi gì?

Có cần vì thế ngán cô rồi ko.

Nhưng còn đứa con trẻ ko ra đời này, cô sẽ rất cần rằng với nó rời khỏi sao.

Nước đôi mắt tựa như những phân tử châu đứt sợi, tuôn lâu năm bên trên gò má sở hữu chút lợt lạt của Trương Uyển Giao. Cô khóc nấc lên trước góc nhìn soi mói của người xem. Nhưng giờ khắc này cô không còn quan hoài gì nữa. Bởi vì thế những điều cô trân quý nhất đã và đang hoặc chuẩn bị vụt tổn thất.

Bụng đùng một phát nhức quặn, Trương Uyển Giao thấy trong cổ họng thô ngứa, cô cong người ho kinh hoàng, rồi như sở hữu gì cơ cuộn lên, Trương Uyển Giao ho mạnh, một bụm ngày tiết rơi xuống đám cỏ bên dưới chân. Màu đỏ hỏn tươi tắn tương phản với màu sắc thảm cỏ, nhìn vô nằm trong mắt chói.

Trương Uyển Giao nhìn cho tới ngơ ngẩn toàn bộ cơ thể. Cô biết tình hình bệnh dịch của tớ ko chất lượng, tuy nhiên ko ngờ lại tệ cho tới vậy.

Ngồi rất mất thời gian ở ghế đá khám đa khoa, cho tới khi tâm lý bình ổn định đôi lúc, Trương Uyển Giao mới mẻ vùng lên, xách túi tiếp cận bến bãi đỗ xe cộ, tự động tài xế về. Phụ phái đẹp cút khám đa khoa 1 mình, đơn độc biết bao nhiêu!

Trương Uyển Giao tài xế như người chiêm bao du, ko biết bằng phương pháp nào là nhưng mà cô rất có thể lái được về cho tới biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp. Biệt thự này nằm trong khu đất nền vàng của thành phố Hồ Chí Minh, những người dân ở trên đây ko phú thì quý. Biệt thự được kiến thiết riêng rẽ, vô nằm trong sang chảnh, to lớn.

Nhưng Trương Uyển Giao ở trên đây lại cảm nhận thấy càng đơn độc khi người ck của cô ấy quá không nhiều trở về quê hương.

Vừa phi vào cửa ngõ, dì Bảy vẫn vồn vã rời khỏi.

“Cô căn nhà, cô nên ăn gì chưa? Tôi dọn cơm trắng nhé.”

Trương Uyển Giao vốn liếng mong muốn nhấp lên xuống đầu kể từ chối, tuy nhiên nghĩ về cho tới đứa bé bỏng vô bụng có lẽ rằng vẫn đói lắm rồi, cô lại gật đầu.

Dì Bảy nấu bếp thật tuyệt vời, cũng tương đối chu đáo, chỉ nhoáng một chiếc vẫn bày lênh láng bàn món ăn, còn tồn tại cái bánh kem rộng lớn đặt điều thân thích bàn. Nhìn cái bánh đích thị mẫu mã cô mến đặt điều thân thích bàn nhìn thiệt mai mỉa.

Hôm ni là kỉ niệm ngày cưới của chúng ta, cũng chính là ngày cô vạc xuất hiện căn bệnh dịch của tớ, đặc biệt rất có thể cô ko thể lưu giữ nổi hình mẫu bầu vô bụng. Bây giờ cô ngồi 1 mình trước bàn lênh láng ắp món ăn này thì ý nghĩa gì chứ?

Trương Uyển Giao với tay châm nến, thổi tắt rồi hạn chế một góc bánh nhỏ, chậm rãi rãi xúc từng thìa trả lên mồm. Bánh này đặt ở ở tiệm bánh phổ biến nhất thành phố Hồ Chí Minh, đương nhiên vô nằm trong thơm và ngon, tuy nhiên cô ăn cứ sở hữu xúc cảm như đang được nhai sáp nến, ko chút vị.

Có lẽ cuộc hôn nhân gia đình của cô ấy cũng tương tự cái bánh kem này, nhìn thì đặc biệt thơm và ngon, thú vị tuy nhiên chỉ mất người vô cuộc mới mẻ nếm được vị thực sự của chính nó nhưng mà thôi.

Chương 2: Mất cút toàn bộ chỉ vô một ngày​

1058 Words
Sau khi nỗ lực ăn không còn miếng bánh kem nhỏ. trái ngược thực không tồn tại chút khẩu vị nào là, Trương Uyển Giao nốc tăng chén canh gà mang đến sở hữu dưỡng chất, rồi lên nệm ở ngủ.
Ở 1 mình, xúc cảm đơn độc lại xâm lúc lắc, cô bèn trở dậy, đặt điều một cái đĩa nhạc truyền thống vô máy vạc nhạc, cô đem cái váy ngủ vị lụa lâu năm white color, khung hình miếng mai xinh rất đẹp, những bước đi dịch rời nhẹ dịu, thanh bay.
Trương Uyển Giao nhảy 1 mình không còn một điệu nhạc, vốn liếng mong muốn nhảy tăng một ít nhằm mệt mỏi hẳn, như thế tiếp tục dễ dàng ngủ rộng lớn, đùng một phát bụng cô quặn lên một chiếc, xúc cảm đau nhức vô nằm trong.
Cô ngồi phệt xuống sàn, cong người ho, khi há tay rời khỏi nhìn sở hữu vệt ngày tiết đỏ hỏn loang ở tay. Cô bèn cút vào trong nhà lau chùi và vệ sinh, tuy vậy toàn bộ cơ thể lập cập rẩy vì thế đau nhức tuy nhiên vẻ mặt mày cô lại mặc nhiên cho tới lạ thường. Bởi lẽ, cô vẫn thông xuyên suốt rồi.
Mở vòi vĩnh nước, lấy chút xà chống, Trương Uyển Giao cọ chi tiết lòng bàn tay, rồi cho tới những ngón tay, vệ sinh thô tay rồi cô bước rời khỏi chống ngoài.
Cô ấn số gọi mang đến chưng sĩ, nói tới tình hình bệnh dịch của tớ, chưng sĩ lại khuyên nhủ cô nên nhanh gọn đưa ra quyết định thực hiện phẫu thuật, cũng rằng tiếp tục gửi dung dịch mang đến cô. Cúp máy, Trương Uyển Giao ở xuống nệm, cả thân thích thể và linh hồn đều mệt mỏi, cô ko biết bản thân ngủ thiếp cút kể từ khi nào là.
Tận cho tới khi một giờ động nhẹ nhàng vang lên, Trương Uyển Giao giật thột tỉnh dậy. Là Hoàng Lập Thành một vừa hai phải về, anh vẫn ngừng hoạt động đặc biệt nhẹ nhàng tuy nhiên tiếng động cạch tí xíu này vẫn khiến cho cô tỉnh giấc. Cô day huyệt thái dương đau đớn, nhìn anh.
“Anh về rồi à?”
“Ừm, thực hiện em tỉnh giấc à? Em cứ ngủ tiếp cút.”
Hoàng Lập Thành một vừa hai phải rằng một vừa hai phải tháo dỡ áo khóa ngoài, treo lên giá chỉ. Sau cơ anh dỡ cà vạt, tháo dỡ áo sơ-mi rồi cút vô chống tắm. Tiếng nước vô chống tắm vang lên. Trương Uyển Giao trở bản thân ở mang đến tự do, một vừa hai phải bị giật thột tỉnh che đầu khá nhức, tuy nhiên ngủ được bao nhiêu giờ khung hình cô cũng cảm nhận thấy tự do rộng lớn, bụng không hề nhức như trước.
Một lát sau Hoàng Lập Thành tắm đoạn bước rời khỏi.
“Em vẫn ko ngủ à?”
Trương Tuyết Giao nhấp lên xuống đầu. Cô ngồi phụ thuộc vào trở nên nệm, mái đầu lâu năm xõa xuống vai, khuôn mặt mày White trẻo tinh ranh xảo, hai con mắt đen sì láy ngước lên nhìn người đang được đứng phía bên trên.
Hoàng Lập Thành tiến bộ cho tới xoa đầu cô, một tay tắt đèn.
“Đi ngủ thôi, muộn rồi.”
Trương Tuyết Giao ở xuống nệm, xoay sườn lưng về phía anh. Hoàng Lập Thành nghiêng người, vòng đeo tay ôm cô. Hình như cô gầy nhom cút, anh khá nhíu mi.
“Em gầy nhom cút à?”
“Ừm.”
“Đừng học theo bao nhiêu nữ siêu mẫu ăn kiêng cữ hạn chế cân nặng, em vẫn gầy nhom lắm rồi. Béo một ít mới mẻ rất đẹp.”
Trương Tuyết Giao thấy lòng lòng chua chát. Đâu cần cô mong muốn hạn chế cân nặng, mong muốn gầy nhom. Mà chỉ vì thế ko ăn được, ăn vô dễ dẫn đến ọe, cũng không tồn tại khẩu vị nhằm ăn.
Hoàng Lập Thành vùi mặt mày vô mái đầu cô, mái đầu mượt, sở hữu một hương thơm hương thơm vô nằm trong thoải mái và dễ chịu. Anh hít sâu sắc một khá, bàn tay cũng chính thức ko thủ phận nhưng mà phen cút lộn xộn.
Bàn tay to tướng giá buốt nóng bức chạm vô làn domain authority mượt mà của Tuyết Giao khiến cho toàn bộ cơ thể Hoàng Lập Thành ngay tắp lự giá buốt bừng, anh hít lên tóc, lên tau Trương Tuyết Giao. Cả người cô lập cập lên nhè nhẹ nhàng.
Cuộc hôn nhân gia đình này liệu rất có thể được cứu giúp thưa không?
Lúc Hoàng Lập Thành còn đang được mải miết hít lên từng tấc domain authority thịt của cô ấy, Trương Tuyết Giao đang dần dần dần tâm lý bỏ dở toàn bộ, chính thức tái hiện lại từ trên đầu thì đùng một phát chuông điện thoại cảm ứng vang lên ko đúng vào khi.
Hoàng Lập Thành với tay tắt điện thoại cảm ứng, tuy nhiên chỉ vài ba giây sau giờ chuông như đòi hỏi mạng lại vang lên ko dứt. Hoàng Lập Thành tức bực, với tay lấy điện thoại cảm ứng, một vừa hai phải ấn nút nghe một vừa hai phải dời ngoài nệm.
“Alô, anh Thành…”
Trương Tuyết Giao ko nghe được rất nhiều, tuy nhiên tiếng động văng vọng cơ đầy đủ nhằm cô biết này là giọng phụ phái đẹp, cơ hội xưng hô cũng vô nằm trong thân thiện. Một lát sau Hoàng Lập Thành vẫn quay trở lại.
“Công ty sở hữu việc tất tả, anh cần cút giờ đây, em ngủ sớm cút.”
Cô đâu sở hữu nặng tai, cũng không biến thành ngốc, sao ko biết “việc” cơ là gì chứ?
“Chồng, khuya rồi, anh trong nhà cút, chuyện gì mai giải quyết và xử lý được không?”
Trương Tuyết Giao ngước đầu, hai con mắt đen sì láy to tướng tròn trĩnh lung linh. Cô mong muốn níu kéo cuộc hôn nhân gia đình này, mong muốn tấn công cược một phen.
“Xin anh!” Trương Tuyết Giao nhảy rời khỏi nhì chữ này, như rút không còn cả tấm lòng bản thân.
Hoàng Lập Thành thở lâu năm.
“Em ngủ sớm cút, anh cút một lúc rồi về tức thì.”
Vừa rằng Hoàng Lập Thành một vừa hai phải há tủ, lấy ăn mặc quần áo lâu năm để thay thế. Trương Tuyết Giao ngồi bên trên nệm, khuôn mặt mày khá tái ngắt cút, mái đầu rối bời, tận cho tới khi Hoàng Lập Thành đã từng đi rồi, cô cũng vẫn ngồi bất tỉnh như vậy.
Chua xót, đau nhức.
Cô vẫn coi như ko biết gì, vẫn hạ bản thân cầu xin xỏ anh, vậy nhưng mà cũng ko níu kéo nổi người con trai này. Trong một ngày, cô nhường nhịn như vẫn tổn thất cút toàn bộ.
Nhưng giờ đây cô lại ko thể khóc được, có lẽ rằng nỗi nhức quá to, rộng lớn mà đến mức khiến cho cô ê dở hơi rồi. Trương Tuyết Giao đặt điều tay lên bụng, hình mẫu bầu còn quá bé bỏng, cô ko cảm biến được bất kể điều gì, ko biết đứa con trẻ vẫn cảm biến được chưa?
Đêm, 1 mình vô biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp, thiệt lâu năm, cũng thiệt rét lẽo!

Xem thêm: chi cục thuế tp thủ đức

Chương 3: Trong bệnh dịch viện​

1043 Words
Buổi sáng sủa, Trương Uyển Giao tỉnh dậy, cô nhìn từng chống, vẫn lạnh giá như tối qua quýt, vậy là suốt đêm qua quýt Hoàng Lập Thành ko về căn nhà.
Cô lau chùi và vệ sinh cá thể rồi bước xuống lầu, dì Bảy vẫn nấu nướng nồi cháo sườn thơm tho phức, chỉ đợi cô trở xuống là múc một chén, đề ra bàn.
“Cô căn nhà, ăn chút cháo cút, dạo bước này cô hạn chế ăn quá.”
“Cảm ơn dì Bảy.”
Cháo ninh nhừ, hương thơm đặc biệt thơm tho, mang đến vô mồm cũng đơn giản và dễ dàng tan rời khỏi, chủ yếu vậy nên nhưng mà Trương Uyển Giao cũng nỗ lực ăn được nửa chén, tiếp sau đó nốc một ly nước rồi vùng lên. Cô coi chương trình thao tác, bố trí trợ lí xử lý một số trong những việc mang đến cô. Hôm ni ko khỏe mạnh, cô mong muốn trong nhà thêm 1 ngày.
“Cô căn nhà, hoa ngoài vườn thời điểm ngày hôm nay nở nhiều quá, cô coi tươi tắn ko này.” Dì Bảy một vừa hai phải ôm một bó hoa đầy đủ những sắc tố cút vô, một vừa hai phải vồn vã rằng.
Nhìn bó hoa rực rỡ tỏa nắng sắc màu sắc, tâm lý Trương Uyển Giao cũng chất lượng lên một ít.
“Đẹp quá dì Bảy.” Cô lên giờ tán tụng.
“Để tôi cắm bao nhiêu bình bày vô phòng tiếp khách, như vậy cũng đều có bầu không khí rộng lớn.”
Vừa rằng dì Bảy một vừa hai phải chạy cút lấy bao nhiêu hình mẫu bình, hình mẫu kéo, chính thức hạn chế cắt tỉa tỉa, một vừa hai phải cắm một vừa hai phải nhắm nhía chỉnh sao mang đến đẹp tuyệt vời nhất.
Hương hoa thông thoáng vô chống, Trương Uyển Giao lười biếng nói chung biếng cuộn người bên trên sô trộn, cô nhìn dì Bảy cắm hoa, nhìn những cành hoa tươi tắn, lòng cũng thoải mái rộng lớn thật nhiều.
“Cô căn nhà, cô vẫn muốn đặt điều một lọ hoa bên trên chống không?”
Dì Bảy cố một lọ hoả hồng đặc biệt rất đẹp, căn vặn. Trương Uyển Giao gật đầu cảm ơn dì ấy, cô đang được toan tăng trưởng lầu nằm trong dì Bảy nhằm coi đặt điều ở đâu mang đến hợp ý thì điện thoại cảm ứng reo lên. Là chưng sĩ gọi năng lượng điện cho tới rằng dung dịch của cô ấy vẫn về, cô rất có thể cho tới lấy xong để chưng sĩ coi tình hình thời điểm hiện tại, bố trí lịch chữa trị hoặc rất có thể nhằm khám đa khoa gửi dung dịch về căn nhà mang đến.
Trương Uyển Giao lựa chọn tự động bản thân cho tới khám đa khoa, cô biết sức mạnh của tớ, giống như vẫn biết cuộc hôn nhân gia đình của tớ, cô căn bạn dạng không tồn tại sự lựa lựa chọn.
Sau khi thay cho bộ quần áo mặc trong nhà sang 1 cái váy ngay tắp lự thân thích white color giản dị, Trương uyển Giao tự động tài xế cho tới khám đa khoa, trước lúc xuống xe cộ, cô tô lại son làm đẹp môi một ít, những ngày nay cô ko ăn được, người gầy nhom cút thật nhiều, sắc mặt mày cũng lợt lạt rộng lớn. Cô không thích nhìn bản thân tiều tụy nhưng mà khiến cho người không giống cần thương kinh hãi.
Vẫn như ngày hôm qua, chưng sĩ khuyên nhủ cô nên sớm bố trí chữa trị, Trương Uyển Giao gật đầu đồng ý, tiếp sau đó lấy dung dịch rồi tách ngoài khám đa khoa. Lúc một vừa hai phải bước thoát ra khỏi chống khám xét bệnh dịch, cô phát hiện ra một bóng người vô nằm trong thân thuộc, mà đến mức ko thể thân thuộc rộng lớn.
Là ck của cô ấy, Hoàng Lập Thành.
Anh ko cho tới công ty lớn nhưng mà ở trên đây giờ này thực hiện gì?
Trương Uyển Giao vô thức nép người lại, lặng lẽ bám theo anh. Bệnh viện nhiều người, Hoàng Lập Thành nhường nhịn như cũng ko để ý gì, anh cứ cút trực tiếp, một khi sau tạm dừng, trao thay đổi gì cơ với 1 chưng sĩ phái đẹp.
Bác sĩ phái đẹp này khi phát hiện ra Hoàng Lập Thành thì ngay tắp lự kéo khẩu trang y tế xuống, mỉm mỉm cười đặc biệt tươi tắn. Khuôn mặt mày cô tao khá thanh tú, nụ mỉm cười ngọt ngào và lắng đọng.
Trương Uyển Giao đứng kể từ xa vời để ý nên ko nghe được rõ rệt nhì người chúng ta rằng gì, chỉ thấy phái đẹp chưng sĩ cơ rằng vài ba câu, Hoàng Lập Thành gật đầu, rồi đùng một phát khóe đôi mắt chưng sĩ khá liếc, bất thần nhào qua quýt ôm siết lấy Hoàng Lập Thành.
Trực tiếp phát hiện ra cảnh ấy, rằng ko nhức lòng là giả dối. Giữa thanh thiên bạch nhật như thế mà người ta còn ôm nhau, vậy tối qua quýt ko cần thiết rằng cũng rất có thể biết chúng ta đã thử gì.
Sống mũi Trương Uyển Giao đau xót, bụng cô đùng một phát lại nhức quặn lên, xúc cảm buồn ọe ùa đến, xa lánh tức ôm bụng chạy vào trong nhà lau chùi và vệ sinh. Trường Uyển Giao cong bản thân ọe cô sở hữu xúc cảm như đang được ọe không còn cả ruột gan liền ra bên ngoài.
Một khi lâu sau cô mới mẻ thấy nâng rộng lớn một ít, bèn vùng lên, lúc lắc nước rồi rời khỏi ngoài cọ tay. Một người phụ phái đẹp đang được dặm lại phấn thấy khuôn mặt mày Trương Uyển Giao tái ngắt xanh lơ thì căn vặn.
“Cô ơi, cô không vấn đề gì chứ?”
Trương Uyển Giao nhấp lên xuống đầu, cô đứng dựa người vô trở nên bể cọ tay, khung hình lập cập rẩy. Đang cọ tay, đùng một phát cô thấy trí nhớ tối sầm, toàn bộ cơ thể u ám trượt xuống nền Tolet.
Người phụ phái đẹp đang được make up cơ thấy cảnh ấy thì bị nạt kinh hãi, tất tả vàng kêu lên.
“Cô gì ơi, cô gì ơi, cô sao thế? Đừng thực hiện tôi kinh hãi.”
Người phụ phái đẹp nhìn xuống, cái váy lâu năm White của Trương Uyển Giao đang được chầm chậm rãi loang rời khỏi một vệt ngày tiết đỏ hỏn. Cô ấy càng tá hỏa, tất tả vàng xuất hiện Tolet, chạy ra bên ngoài.
Vừa chạy được một quãng cô ấy phát hiện ra một nó tá, ngay tắp lự túm lấy nó tá. May nhưng mà đang được ở khám đa khoa, nếu như Tolet bên phía ngoài, cô ấy cũng ko biết cần làm thế nào.
“Y tá, sở hữu người ngất xỉu vô Tolet phái đẹp, cô mau coi gom tôi.”
Cô nó tá nghe thấy thế thì gọi tăng người, ngay tắp lự cho tới Tolet, nâng Trương Uyển Giao đang được ở ngất xỉu lên, thời điểm hiện nay người xem đều thấy ngày tiết đỏ hỏn tươi tắn vẫn ngấm ướt sũng một khoảng chừng cái váy.
Dù ko khám xét, tuy nhiên nhìn cảnh này, người nào cũng bất giác thở lâu năm xót xa vời.

Chương 4: Sinh nhật cô ấy​

1404 Words
Các chưng sĩ, nó tá tất tả vàng nâng Trương Uyển Giao lên cáng, trả trực tiếp vô chống cấp cho cứu giúp.
Cánh cửa ngõ chống cấp cho cứu giúp đóng góp lại, Uyển Giao đã và đang mê man, cô trọn vẹn không hề ý thức về chuyện này.
Phía ngoài hiên chạy dài cơ hội cơ ko xa vời, Hoàng Lập Thành đang dần đứng nằm trong Lý Mạn Trương. Để Lý Mạn Trương ôm một lúc, anh trả tay, gỡ tay cô tao rời khỏi. Vừa rồi đang được thì thầm thông thường, đùng một phát cô tao nhào cho tới ôm thực hiện anh trở tay ko kịp. Hoàng Lập Thành lúc lắc người tổn thất một khi lâu mới mẻ điềm đạm gỡ tay cô tao rời khỏi.
“Được rồi, nếu như không hề chuyện gì nữa thì tôi về trên đây.”
Hoàng Lập Thành rét nhạt nhẽo rằng, mong muốn xoay người tách cút thì Lý Mạn Trương níu lấy tay anh.
“Anh Thành, sao anh lại rét nhạt nhẽo với em như thế?”
Hoàng Lập Thành khá tổn thất kiên trì, tuy nhiên anh là kẻ kiểm soát xúc cảm rất hay, nên vẫn điềm đạm rằng.
"Mạn Trương, tôi nể tình tất cả chúng ta từng quen thuộc biết và cô cũng chính là chưng sĩ riêng rẽ của ông nội tôi nên tôi mới mẻ gom cô giải quyết và xử lý bao nhiêu chuyện phiền toái cơ."
Hoàng Lập Thành trả bàn tay rắn kiên cố của tớ lên, bên trên ngón áp út ít của anh ấy là 1 trong cái nhẫn vị bạch kim khiến cho Lý Mạn Trương trầm trồ nhức xót. Cô tao cắm chặt môi, cảm nhận thấy không can tâm.
Lý Mạn Trương khá cúi đầu, cắm chặt môi bên dưới, một khi sau mới mẻ lên giờ, tiếng nói đặc biệt nhỏ, sở hữu phần ủy khuất, “Thật lòng cảm ơn anh về chuyện của tía em, em biết đều là vì em không có tác dụng, thực trạng mái ấm gia đình em ko chất lượng nên ko thể gom được gì mang đến anh. Cô ấy... thiệt sự đặc biệt phù hợp với anh. Nhưng nhưng mà Anh Thành…. em vẫn luôn luôn nỗ lực sẽ được người thân anh yêu thương mến, phen này em về cũng chính là vì thế... "
"Mạn Trương." Hoàng Lập Thành ngắt điều cô ta: "Chuyện quá khứ thì cứ nhằm nó qua quýt cút, như thế chất lượng cho tất cả tôi và cô."
Nghĩ cho tới những chuyện vô quá khứ, sắc mặt mày Hoàng Lập Thành ngay tắp lự lòi ra vẻ ko hí hửng. Anh vẫn tổn thất không còn kiên trì tiếp chuyện với Lý Mạn Trương rồi, vậy nên lấy vô ví rời khỏi một tấm thẻ ngân hàng, “Cô người sử dụng chi phí này đi kiếm người chuộc tía cô rời khỏi cút, nếu như chi phí ko đầy đủ thì rất có thể lần trợ lí Lưu, cậu ấy sẽ hỗ trợ cô, còn giờ đây tôi sở hữu việc rồi, tôi cần cút trước.
Lý Mạn Trương đặc biệt thức thời, thấy vẻ ko hí hửng hiện tại rõ rệt bên trên mặt mày Hoàng Lập Thành, cô tao không đủ can đảm thực hiện quá nên nữa, mặc dù sao cũng nhiều năm trôi qua quýt, cô tao rất cần phải làm cho anh thời hạn nhằm dần dần quen thuộc lại. Cô tao trả tay nhận lấy tấm thẻ ngân hàng, dịu dàng êm ả nói: "Anh Thành, khoảng chừng thời hạn này quả thực phiền anh quá."
Cô tao từng ở mặt mày Hoàng Lập Thành, cũng hiểu được xem cơ hội của anh ấy, là cô tao vẫn quá nhanh nhảu khiến cho anh ko hí hửng, vậy nên ngay tắp lự xoay gửi cơ hội tiếp cận, nỗ lực dịu dàng êm ả, mượt mỏng manh, cô tao tin cậy, nước chảy đá sút, trái ngược tim Fe đá như Hoàng Lập Thành chỉ cần phải có thời hạn cũng có khả năng sẽ bị sự dịu dàng êm ả như nước và những kỉ niệm xa xưa giũa sút.
Hoàng Lập Thành ko vấn đáp, anh gật nhẹ nhàng đầu rồi dời cút.
Anh có tài năng xế riêng rẽ trả đón, vậy nên vô thời hạn ngồi sau xe cộ nhằm về bên công ty lớn anh vẫn tranh giành thủ giải quyết và xử lý chuyện việc làm còn tồn kho. Đang mải gọi đụn report toàn là số liệu thì điện thoại cảm ứng đùng một phát vang lên giờ thông tin nhắc nhở. Anh liếc đôi mắt nhìn qua quýt rồi thông thoáng khựng lại.
Anh cố điện thoại cảm ứng lên, nhìn kĩ mục nhắc nhở. Hôm ni là sinh nhật Trương Uyển Giao sao?
Thông báo vô điện thoại cảm ứng rất nhiều, đầy đủ loại thông tin. Anh kéo xuống vùng dưới bên dưới thì thấy một mục nhắc nhở sáng sủa hôm qua: kỉ niệm tía năm ngày cưới với Trương Uyển Giao.
Thế nhưng mà anh lại quên tổn thất, cũng ko nhằm ý thông tin. Anh ngay tắp lự ấn số gọi mang đến trợ lý Lưu, trợ lý Lưu một vừa hai phải bắt máy vẫn nghe thấy tiếng nói ko hí hửng của tổng giám đốc căn nhà mình: "Hôm qua quýt là kỉ niệm tía năm ngày cưới của tôi, sao cậu ko báo tôi biết? Chẳng cần tôi vẫn kêu cậu cần ghi lại bao nhiêu ngày cần thiết này, tiếp sau đó sát cho tới thì báo trước mang đến tôi sao?"
"Tổng giám đốc Thành, ngày hôm qua tôi vẫn rằng với anh rồi... " trợ lý Lưu oan ức nói: "Sáng ngày hôm qua tôi sở hữu rằng một phen, tiếp sau đó chiều tối anh cút bàn chuyện thực hiện ăn, tôi còn căn vặn anh sở hữu cần thiết đặt điều bánh kem ko, anh chỉ ậm ừ nên tôi cứ tưởng anh kêu ko cần thiết đặt điều."
Hoàng Lập Thành nghĩ về lại, nhường nhịn như thực sự trợ lý Lưu sở hữu rằng tuy nhiên khi cơ rất nhiều việc nên anh ko nhằm ý.
Anh nhíu mi rồi căn vặn lại: "Vậy thời điểm ngày hôm nay là sinh nhật của cô ấy ấy, sao cậu ko báo mang đến tôi biết?"
Trợ lý Lưu ngay tắp lự phân trần: "Tôi vẫn toan rằng với anh rồi tuy nhiên cả sáng sủa ni anh ko cho tới công ty lớn, phó tổng giám đốc Lâm lại rằng ko được khỏe mạnh nên kêu tôi cho tới thành phố Hồ Chí Minh Đại Lan nhằm kí hợp ý đồng, tôi vẫn nhắn tin cậy mang đến anh rồi cơ."
"Lần này tôi vẫn đặt điều bánh kem trước, vẫn chính là tiệm bánh cơ. tổng giám đốc Thành, chiều ni anh cho tới cơ lấy luôn luôn là được rồi."
Hoàng Lập Thành ko biết cần rằng gì nữa, đích thị là vì anh quá vất vả nhưng mà quên mất không ít chuyện, chứ không cần cần trợ lý Lưu tắc trách móc, anh vẫn trách móc khuyết điểm cậu ấy rồi. Hoàng Lập Thành hớt tóc máy, anh bảo bác tài chuyển làn đường, ko cho tới công ty lớn nữa nhưng mà tiếp cận tiệm bánh kem.
Lúc anh cút vô thì cửa hàng đã thử đoạn, cái bánh kem nhì tầng đặc biệt xinh xẻo, được tô điểm vị hoa penny tươi tắn đặt tại địa điểm thường thấy nhất. Nhân viên phát hiện ra Hoàng Lập Thành thì khá ngẩn người, tổn thất một khi mới mẻ toan thần lại được, mỉm mỉm cười cúi người kính chào.
“Tôi lấy bánh kem đặt điều sẵn.”
Anh rằng thương hiệu và số điện thoại cảm ứng của trợ lý Lưu. Nhân viên ngay tắp lự gói gọn cái bánh đẹp tuyệt vời nhất cơ lại, tiếp sau đó trả mang đến Hoàng Lập Thành. Trợ lý Lưu đã nhận được lấy nên anh chỉ việc đón lấy rồi đưa ra xe cộ.
Rời tiệm bánh kem, Hoàng Lập Thành bảo bác tài rẽ cửa hàng trang sức đẹp phổ biến nhất thành phố Hồ Chí Minh, anh lựa chọn cỗ trang sức đẹp kiến thiết tiên tiến nhất, mẫu mã đặc biệt độc đáo và khác biệt được đặt điều trong mỗi cái vỏ hộp nhỏ white color sở hữu hình tiết nhưng mà vàng vô nằm trong xinh xẻo.
Anh một vừa hai phải cố bánh kem và kim cương về thì dì Bảy ngay tắp lự tăng trưởng nâng lấy.
“Cậu căn nhà về rồi. Cậu chu đáo quá.”
“Uyển Giao đang được phía trên lầu hả dì?”
Dì Bảy nhấp lên xuống đầu.
“Không, sáng sủa sư ni căn nhà rằng khá mệt mỏi nên mong muốn cho tới khám đa khoa, giờ đây vẫn ko thấy về, tôi gọi cũng ko thấy nghe máy.”
Hoàng Lập Thành cau mi, vẫn muộn như thế rồi còn ko về sao?
“Dì sẵn sàng gì cơ nhé, tôi trải qua cơ coi cô ấy sao nhưng mà giờ ko về.”
Nói rồi Hoàng Lập Thành ngay tắp lự tách cút, dì Bảy nhìn bám theo bóng hình anh rồi lại nhìn cái bánh kem bên trên bàn. Hôm qua quýt cô căn nhà 1 mình ngồi ăn bánh kem, nhìn đặc biệt buồn, có lẽ rằng thời điểm ngày hôm nay về phát hiện ra cậu căn nhà chu đáo thế này cô ấy tiếp tục sung sướng quay về.
Bà ngay tắp lự liền chạy vô nhà bếp, cố ý sẵn sàng thiệt nhiều số ngon làm cho song bà xã ck con trẻ thực hiện giá buốt lại tình yêu.

Chương 5: Đừng rằng mang đến anh ấy biết​

1326 Words
Sau lúc nghe đến dì Bảy rằng Uyển Giao vẫn tồn tại ở khám đa khoa, Hoàng Lập Thành cảm nhận thấy khá lo ngại, anh lưu giữ lại dạo bước thời gian gần đây Uyển Giao gầy nhom cút rất nhiều, nhìn cũng đều có vẻ đặc biệt mệt rũ rời. Là anh vẫn quá vất vả, ko chú tâm cho tới cô.
Lúc Hoàng Lập Thành đang được bên trên đàng cho tới khám đa khoa thì điện thoại cảm ứng của anh ấy đùng một phát ụp chuông. Hoàng Lập Thành ngay tắp lự liên kết tai nghe bluetooth. Người gọi cho tới là tổng giám đốc của Trụ sở ở Singapore, anh tao bảo rằng ở cơ sở hữu một lô sản phẩm rộng lớn hiện nay đang bị kẹt, còn nếu không ký lô hàng này càng nhanh càng chất lượng thì rất có thể tiếp tục tổn thất lô hàng này.
Việc này đặc biệt cần thiết, lô sản phẩm cơ rất rộng lớn, Hoàng Lập Thành ngay tắp lự ấn nút gọi mang đến Trương Uyển Giao, tuy nhiên không tồn tại người bắt máy, gọi liên tiếp bao nhiêu cuộc đều ko được, anh ngay tắp lự ấn số dì Bảy.
“Alô, dì Bảy à, dì cho tới khám đa khoa coi tình hình của bà xã tôi thế nào là, tôi đang sẵn có chuyện tất tả cần thiết xử lý nên ko cho tới này được.”
Sau khi nhắn gửi thám thính đoạn, anh hớt tóc máy, xoay xe cộ cút trực tiếp cho tới trường bay. Chạy xe cộ khoảng chừng nửa giờ đang đi tới trường bay, vô thời hạn ngồi đợi chuyến cất cánh, anh nhắn tin cậy chúc mừng sinh nhật và chúc kỉ niệm ngày cưới gửi mang đến Trương Uyển Giao.
Gửi lời nhắn đoạn, anh lại vất vả đánh giá việc làm, việc làm của anh ấy thật nhiều, thực hiện từng nào cũng ko không còn, chẳng bao nhiêu chốc việc làm vẫn cuốn anh cút, quên không còn tất cả.
Hoàng Lập Thành vốn liếng dự trù tiếp tục thanh lịch Sing xử lí lô hàng cơ thiệt thời gian nhanh rồi về bên, tuy nhiên ko ngờ chuyến du ngoạn này anh cần cút tổn thất bao nhiêu ngày ngay tắp lự.
***
Ánh sáng sủa mặt mày trời mắt chói hấp thụ vào chống khám đa khoa, tường White, ga trải nệm, chăn và cả ăn mặc quần áo đều white color. Trương Uyển Giao mơ tưởng tỉnh dậy, cô nhìn xung xung quanh, dần dần lưu giữ rời khỏi bản thân đang được ở khám đa khoa. Nhìn thấy người đang được ngồi kề bên nệm, Uyển Giao khá giật thột.
“Dì Bảy, sao dì lại ở trên đây thế?” Vừa rằng Trương Uyển Giao một vừa hai phải kháng tay ngồi dậy, bụng cô đặc biệt đâu, toàn bộ cơ thể không tồn tại chút mức độ lực, ý thức cũng ko chất lượng một chút nào.
“Cô chủ!” Thấy Trương Uyển Giao vẫn tỉnh, Dì Bảy tất tả vàng chạy cho tới nâng cô ở xuống, nửa mừng nửa lo phiền nhìn cô rồi nói: “Cuối nằm trong cô cũng tỉnh rồi, cô vẫn ngủ một ngày rưỡi rồi đó.”
Trương Uyển Giao hỏi: “Dì Bảy, dì biết đồ vật gi rồi?”
Dì Bảy khá sững sờ, thở lâu năm một khá rồi rằng, “Cô căn nhà, chưng sĩ rằng cô vướng bệnh dịch như thế nên ko lưu giữ nổi đứa bé bỏng nữa. Tôi vẫn gọi mang đến cậu căn nhà tuy nhiên không có bất kì ai bắt máy.”
“Hóa rời khỏi đó là xúc cảm khi đứa nhỏ không hề nữa…” Trương Uyển Giao bảo nhỏ, rồi trả tay sờ bụng qua quýt lớp chăn White toát của khám đa khoa, nhìn tầm vóc điềm đạm ko khóc ko nháo của cô ấy khiến cho Dì Bảy khá kinh hãi hãi.
Dì Bảy yên ủi Trương Uyển Giao: “Cô căn nhà à, chưng sĩ rằng nếu như chữa trị rồi thì sau đây mong muốn sở hữu bầu cũng ko muộn, cô vẫn tồn tại con trẻ nhưng mà.”
Trương Uyển Giao nhìn lên xà nhà, góc nhìn cô rỗng tuếch trống rỗng, ko chút sinh lực.
Không thể.
Bởi vì thế hôm ấy, khi cô nỗ lực nĩu lưu giữ cuộc hôn nhân gia đình này thì Hoàng Lập Thành vẫn loại bỏ, thậm chí còn chủ yếu đôi mắt cô còn phát hiện ra anh ôm người phụ phái đẹp không giống thân thích điểm nhiều người.
Đứa con trẻ cũng không hề nữa. Mối links ở đầu cuối vẫn đứt. Cuộc hôn nhân gia đình của chúng ta căn bạn dạng vẫn không hề gì nữa rồi.
“Cô căn nhà, cô sao thế, cô chớ thực hiện tôi kinh hãi.” Dì Bảy cố lấy tay Trương Uyển Giao, tuy vậy bà là kẻ gom việc căn nhà bọn họ Hoàng tuy nhiên Trương Uyển Giao vẫn luôn luôn ăn ở rất hay với những người gom việc nên Dì Bảy cũng luôn luôn quan hoài che chở cô.
“Tôi căn vặn chưng sĩ rồi, chưng sĩ Lâm rằng chỉ cần phải có thể ghép tủy phù hợp nữa là ổn định. Bây giờ nên liên minh nhằm chữa trị, tôi tiếp tục báo nhằm cậu căn nhà lần tủy gom cô, rồi ổn định thôi.”
Nghe thấy những điều này của dì Bảy, Uyển Giao ngay tắp lự xoay qua quýt nhìn bà ấy. Thì rời khỏi Hoàng Lập Thành còn không biết những chuyện này, như thế cũng chất lượng, tối thiểu thì việc ly hít cũng ko gặp gỡ rất nhiều phiền nhiễu.
“Dì Bảy, dì chớ rằng với anh ấy những chuyện này còn có được không? Còn về phía chưng sĩ thì nhiều chuyện chưng bố trí gom con cháu, con cháu không thích sở hữu người loại tư hiểu rằng chuyện này.”
“Cô căn nhà, bệnh tình của cô đặc biệt nguy hiểm.”
Ánh đôi mắt dì Bảy tràn trề lo ngại. Hôm trước lúc bà còn đang được ở biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp nấu nướng nướng mang đến buổi tiệc sinh nhật của Uyển Giao thì cảm nhận được cuộc gọi của Hoàng Lập Thành, bảo rằng anh sở hữu việc tất tả nên bảo bà cho tới khám đa khoa coi tình hình của Uyển Giao thế nào là.
Bà cứ nghĩ về cô chỉ bị chói thường thì thôi, ko ngờ nghe chưng sĩ Lâm rằng bà mới mẻ tá hỏa, hóa rời khỏi bệnh dịch tình của cô ấy nguy hiểm như thế, tuy nhiên lại luôn luôn cất giấu người xem. Bà tất tả vàng gọi năng lượng điện mang đến Hoàng Lập Thành, tuy nhiên không tồn tại ai nghe máy, gọi nhiều cuộc ko được, bà chỉ rất có thể 1 mình ở trên đây che chở Trương Uyển Giao.
Trương Uyển Giao thấy thái chừng lo ngại, bởi dự của dì Bảy thì cô chạm nhẹ nhàng vô tay bà, góc nhìn kiên toan.
“Dì Bảy, gom tôi phen này cút.”
Dì Bảy nhìn xuống bàn tay gầy nhom miếng, làn domain authority White xanh lè, nổi rõ rệt đàng gân xanh lơ của cô ấy thì thở lâu năm, ở đầu cuối cũng gật đầu.
“Được rồi cô căn nhà, tôi sẽ không còn rằng đâu.”
“Cảm ơn dì.”
“Cô căn nhà, vậy cô nghỉ dưỡng cút, cô vẫn muốn nên ăn gì ko nhằm tôi nấu nướng.”
Trương Uyển Giao không tồn tại chút khẩu vị gì, tuy nhiên giờ đây cô mong muốn yên tĩnh tĩnh 1 mình, vậy nên đành đáp bừa. “Tôi thèm cháo sườn.”
Nghe thấy chữ “thèm” của Uyển Giao, dì Bảy đặc biệt mừng, cô vốn liếng lười biếng nói chung ăn, sức mạnh xoàng càng không thích nên ăn gì, giờ đây thấy cô rằng mong muốn ăn cháo sườn dì đặc biệt hí hửng, ngay tắp lự liền về bên biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp, dày công nấu nướng nồi cháo thiệt ngon nhằm tẩm trượt mang đến Uyển Giao.
Tình trạng bệnh tình của Uyển Giao ko chất lượng, lại một vừa hai phải mới mẻ sảy bầu nên cô nhập viện nhằm tiện bám theo dõi, chữa trị, bao nhiêu ngày nay dì Bảy đều che chở cô đặc biệt chu đáo, bữa nào thì cũng nấu nướng số nọ số cơ đem vô tẩm trượt mang đến cô.
Mấy ngày nay thi đua phảng phất cô mới mẻ cố cho tới điện thoại cảm ứng, thấy sở hữu vài ba cuộc gọi nhỡ của nhân viên cấp dưới, ngoại giả còn tồn tại tám cuộc gọi nhỡ của Hoàng Lập Thành.
Cô ko nhấn gọi lại, nhưng mà mang đến trực tiếp số anh vô blacklist. Sau cơ cô thấy sở hữu lời nhắn của thám tử tư. Mấy ngày hôm trước, cô vẫn gửi một sản phẩm số mang đến anh tao, có lẽ rằng vẫn tra được vấn đề rồi.
Trương Uyển Giao bởi dự một ít, ở đầu cuối vẫn ấn vô. Cô nhìn chằm chằm vô màn hình hiển thị, độ sáng xanh lơ hắt lên khuôn mặt mày nhỏ nhắn mệt rũ rời của cô ấy.