sen ngốc là bà xã

"Thiếu gia ngày hôm nay đem cần thiết em xách cặp hộ cậu không?"
"Thôi ko cần thiết về lớp của ngươi đi"
"Dạ cậu"
Cô tung tăng quay trở lại lớp của tớ vừa vặn Open xô nước bên trên ô cửa tức thời ụp không còn lên trên người cô, cô thời điểm hiện nay cứ như trò đùa của tất cả lớp
"Các người mỉm cười đồ vật gi đem thấy quá xứng đáng lắm không" Vĩ An bắt gặp ko thể nhịn nỗi ngay lập tức quát

"Đây đó là dòng sản phẩm giá bán mang lại việc kháng đối tao, Hoàng Trung sau này được xem là của tao ngươi chớ đem mơ tưởng"
Hạ Nhi bó tay trước иgự¢ coi thường bỉ ụp không còn nước nhập xô lên đầu cô trước sự việc tận mắt chứng kiến của toàn bộ từng người
"Mày cũng chỉ là một trong đứa tầm thông thường lấy quyền gì không còn phen này cho tới phen không giống được cậu ấy bảo đảm an toàn, ngươi vẫn hấp dẫn cậu ấy cần không?"
Cô tức tức giận đến mức độ nhì chân lập cập lên, bàn tay xiếc chặt lại, cô vẫn hứa với hắn sẽ không còn tiến công nhau nữa phen này cô tiếp tục cố nhịn
"Cái bà chị này cô bị úng óc hả ăn trình bày mang lại cảnh giác vào" Vĩ An đứng ở bên cạnh tức đến mức độ mong muốn mang lại Hạ Nhi một đấm

Bạn đang xem: sen ngốc là bà xã

"Chuyện của tao tương quan gì mày? Nên lưu giữ tía ngươi vẫn bên dưới trướng tía tao còn nếu không mong muốn tía ngươi vỡ nợ thì câm miệng"
"Cô...khốn kiếp tôi tiến công ૮ɦếƭ cô"
"Vĩ An chuyện của tớ cậu chớ trình bày nữa tiếp tục liên luỵ cậu đó"
Cô cù thanh lịch ngăn ngừa Vĩ An đang được nhào cho tới quyết định tiến công ả
"Thân phận thấp yếu ớt như ngươi muốn làm thực hiện nhân vật sao?"
"Cậu cực tốt nên yên ổn mồm lại còn nếu không chớ đem trách móc tôi"
"Mày cũng chỉ là một trong đứa bị phụ vương u ghét bỏ vứt nhưng mà thôi lấy quyền gì dạy dỗ tao"
Bản thân thích tôi cũng ko nhịn nỗi nữa tát nhập mặt mũi Hạ Nhi một cái
"Mày dám tiến công tao, một đứa ất ơ như nhưng mà cũng dám tiến công tao"
Cô vung tay tát nhập má trái ngược cô tớ thêm thắt dòng sản phẩm nữa, mặt mũi cô tớ thời điểm hiện nay sưng đỏ lòe lên

Xem thêm: các thứ bằng tiếng anh

Xem thêm: hệ số lương giáo viên

"Con chó coi tao trị ngươi rời khỏi sao?"
Vì sợ hãi Vĩ An tiếp tục đập chuyện của tớ cho những người lưu giữ Vĩ An lại còn bản thân tiến bộ lại gần cô rời khỏi mức độ đẩy cô nhập vách tường rồi kêu người lưu giữ cô lại.
"Rốt cuộc cậu mong muốn đồ vật gi trên đây hả, sao cứ bám theo dõi tôi tạo ra khó khăn dễ dàng mang lại tôi mãi vậy"
Hạ Nhi ko trình bày gì chỉ tay nhập mặt mũi cô cù xuống lớp trình bày đồ sộ lên
"Nói mang lại quý khách biết, thực tế Trịnh Khánh Vân ko cần xuất thân thích ở cô nhi viện"
"Cậu trình bày đồ vật gi vậy?"
"Mày chỉ là một trong đứa xấu số mới nhất sinh rời khỏi bị phụ vương u vứt vứt nhưng mà thôi đồ vật gi nhưng mà nhận kể từ cô nhi viện toàn bộ là lừa ngươi đấy"
Nghe câu này của Hạ Nhi toàn thân thích cô lập cập rẫy, chủ yếu u nuôi trình bày là nhận cô ở cô nhi viện nhưng mà vì sao lại trở thành rời khỏi vì vậy, cô nỗ lực vùng vẫy nhằm bay ngoài chúng ta tuy nhiên trọn vẹn ăn hại, cả lớp tiếng ồn ào kẻ mỉm cười coi thường người bàn tán
"Không cần vì vậy cậu trình bày dối"
"Sao hả sinh sống nhập mái ấm gia đình quyền thế đem sung sướng ko à ko cần là ở nhờ căn nhà người không giống đem sung sướng không?"

"Câm mồm, câm mồm lại"
"Hôm ni tao tiếp tục mang lại ngươi biết dòng sản phẩm kết dám ᴆụng nhập các bạn trai của tao tiếp tục rời khỏi sao?"
Hạ Nhi còn còn chưa kịp cầm tóc cô thì bị cô giẫm một vạc nhập bụng trượt xuống gạch ốp, khoé đôi mắt cô đỏ lòe lên nước đôi mắt liên tiếp giàn ra
"Nực mỉm cười thiệt, thiếu hụt gia sẽ không còn khi nào quí loại phụ nữ tai ngược như cô"
"Cậu ấy trước sau gì rồi cũng yêu thương tao còn ngươi chỉ là một trong đứa bị vứt vứt, chất lượng tốt lắm dám nhục mạ tao tao mang lại ngươi nếm mùi hương điếm nhục ngay lập tức bên trên đây"
Ả cầm áo cô quyết định rung rinh tung không còn nút áo bên trên người cô thì bị một lực mạnh xô đi
"Loại người như cô đem mang lại tôi cũng ko thèm"
"Thiếu gia, anh Lâm.."
Thấy cậu với hắn bên cạnh nhau bảo đảm an toàn cô toàn bộ quý khách cũng ngây ngốc.
"Tôi cảnh cáo cô một đợt tiếp nhữa người của tôi chỉ tôi vừa mới được ức ђเếק cô không tồn tại tư cơ hội, còn dám ᴆụng cho tới Khánh Vân nữa thì chớ đem trách móc tôi"

Hắn ϲởí áօ đem của tớ đem lên trên người cô, khom người bế cô lên còn không bao giờ quên liếc từng người nhập lớp, cậu bắt gặp hắn fake cô lên đường, thở lâu năm rồi tách đi
Hắn thời điểm hiện nay tức tức giận vô nằm trong, hắn ko khi nào đối xữ với cô như vậy vậy nhưng mà ngày hôm nay tận đôi mắt bản thân bắt gặp cô Chịu đựng gian khổ vì vậy trong tim truyền cho tới một cảm hứng không dễ chịu vô nằm trong. Ngồi nhập xe cộ cô ko trình bày câu nào là toàn thân thích ước sủng, hai con mắt cô khóc cho tới sưng đỏ
"Không sao không còn đem tao ở trên đây chớ khóc"
"Em tưởng cậu tiếp tục vứt mặt mũi em tương tự tía u ruột vẫn vứt em"
"Tao sẽ không còn vứt ngươi nhưng mà, cũng chính vì..."
Nghe câu này của cô ấy lòng hắn nhức lắm, hắn biết không còn toàn bộ tuy nhiên lại ko trình bày mang lại cô nghe nhằm giờ đây cô bị người không giống sỉ nhục, tựa nguồn vào vai hắn cô ngủ lịm lên đường khi nào là ko hay
"Bởi vì như thế, tao quí mày"