những bài hát về thầy cô

Bụi phấn (Vũ Hoàng)

Khi Thầy ghi chép bảng 

Bạn đang xem: những bài hát về thầy cô

bụi phấn rơi rơi. 

Có phân tử những vết bụi nào là
rơi bên trên bục giảng
Có phân tử những vết bụi nào là
vương bên trên tóc Thầy

Em yêu thương giây phút này
Thầy em, tóc như bạc thêm thắt
bạc thêm thắt vì thế những vết bụi phấn
để mang đến em bài học kinh nghiệm hay

Mai sau rộng lớn, nên người
Làm sao, hoàn toàn có thể nào là quên?
Ngày xưa Thầy giáo dục
khi em tuổi tác còn thơ 

Kỷ niệm cái trường (Minh Phương)

Ngày mai xa cách nhau rồi
Trường mến thương xa cách rồi
Hè về phượng buồn, giờ đồng hồ ve sầu cũng buồn
Nghe nhập tim sao thiết thả.
Ngày nhỏ xíu thơ còn nhớ
Ta dìu đi nhau cho tới trường
Vào nhập lớp học tập mến thương chúng ta bè
Thầy cô thân ái yêu thương bao kỷ niệm giờ đang được qua loa.
Nào chúng ta ơi cho tới trên đây nằm trong bắt tay
Cho nỗi sầu xa cách cơ hội ngắn ngủn ngày
Cùng cùng mọi người trong nhà tình chúng ta mãi tươi tắn sáng
Sẽ mãi mãi ko khi nào nhạt.
Nào chúng ta ơi cho tới trên đây nằm trong hát vang
Cho những ngày buồn tan biến chuyển hết
Cho thầy cô, mang đến cái trường
Cho chúng ta và mang đến tôi.
* Cho bản thân tao mang đến ước vọng
Sẽ mãi mãi lưu giữ về nhau.

 Nhớ ơn thầy cô (Nguyễn Ngọc Thiện)

Về lại ngôi trường xưa với bao kỷ niệm
Bóng dáng vẻ cô thầy vương vít ko tách.
Một thời tuổi tác thơ trôi theo dõi cánh phượng
Lời thầy cô vọng mãi...

Con lưu giữ cô thầy
Dìu dắt con cái nên người
Đưa con cái cất cánh từng phương trời.

Bây giờ con cái về thăm hỏi ngôi ngôi trường xưa giờ già nua hơn trước đây.
Con thám thính cô thầy sau từng nào năm tóc đang được bạc phơ.
Con về thăm hỏi lại thối sảnh ngôi trường xưa 1 thời ước mơ.
Cô thầy đâu rồi?
Nghe nhập tim con cái vang giờ đồng hồ cô thầy

Khi tóc thầy bạc (Trần Đức)

Khi tóc thầy bạc tóc em vẫn tồn tại xanh lơ
Khi tóc thầy bạc White bọn chúng em đang được rộng lớn khôn ngoan rồi
Thời gian tham trôi thời gian nhanh mau
Cầu Kiều thầy trả qua loa sông
Tuổi thơ ấu như hoa nở bên dưới cái ngôi trường
Một con cái đò lịch sự ngang
Ôi lòng thấy mênh mang

Cho em biết yêu thương cánh cò nhập câu ca dao
Cho em biết yêu thương bống White ăn cơm trắng vàng của cô ý Tấm ngoan ngoãn
và mang đến em yêu thương ai nhị sương một nắng nóng nhằm làm ra luá vàng
Bài học tập thực hiện người em vẫn lưu giữ ghi
Công thân phụ ơn nghĩa u ơn thầy

Mái ngôi trường mến yêu (Lê Quốc Thắng)

Bao mặt hàng cây trái thắm bên dưới cái ngôi trường mến yêu thương
Có loại chim đang được hót lặng lẽ tương tự như rằng
Vì niềm hạnh phúc tuổi tác thơ và mang đến đời thêm thắt mức độ sinh sống
Thầy dìu dắt bọn chúng em với tấm lòng thiết thả !

Khi rạng đông hé sáng sủa phố phường còn ngủ yên ổn
Khi giọt sương lóng lánh vẫn đang còn ứ đọng bên trên lá
Thầy đặt chân tới ngôi trường em mang trong mình một thương yêu ước mơ
Cho từng ánh nhìn trẻ con thơ, mang đến từng khúc nhạc vơi êm êm !

ĐK:

Xem thêm: thích tiếng anh là gì

Như thời hạn êm êm đềm theo dõi mon năm
Như loại sông lượn đều theo dõi cơn bão
Mang tình thương yêu của thầy cho tới với bọn chúng em
Để dựng xây quê nhà sau này sáng sủa ngời..

Ngày thứ nhất chuồn học (Nguyễn Ngọc Thiện)

Ngày thứ nhất tới trường
Mẹ dìu đi cho tới ngôi trường.
Em vừa vặn chuồn vừa vặn khóc.
Mẹ dụ dỗ dành riêng mến thương.

Ngày thứ nhất tới trường.
Em ướt át,ướt đẫm đôi mắt nhạt nhẽo nhoà.
Cô che chở yên ủi.
Chao thối sao thiết thả.

Ngày đầu như vậy tê liệt,
Cô giáo như u hiền
Em lúc này cứ ngỡ
Cô giáo là cô tiên.

Thầy cô mang đến em ngày xuân (Vũ Hoàng)

Một bông Hồng em dành riêng tặng Cô.
Một bài bác ca hát riêng biệt tặng Thầy.
Những phần quà nhỏ xíu nhỏ giản dị.
Nhưng chứa chấp chan niềm yêu kính vô bờ.
Như loại suối rời khỏi sông,
Như sông rời khỏi biển khơi rộng lớn
trong sách hồng ước mơ.
Em phát triển từng ngày.
Vì niềm hạnh phúc sau này,
ánh đèn khuya vẫn miệt trau,
bên cái ngôi trường mến thương.
Thầy Cô mang đến em mùa xuân

Người thầy (Nhất Huy)

Người thầy vần lặng lẽ trở về sớm trưa
Từng ngày giọt những giọt mồ hôi rơi nhẹ nhõm trang giấy tờ,
để em cho tới mặt mũi bờ ước mơ
Rồi năm mon sông lâu năm bão mưa
Cành hoa White vẫn lung linh nhập vườn xưa

Người thầy vẫn lặng lẽ trở về bên dưới mưa
Dòng đời từng ngày qua loa êm êm đềm trôi mãi
Chiều bên trên phố nhiều người đón đưa
Dòng sông vắng ngắt lúc này bão mưa
Còn ai lưu giữ, ai quên con cái đò xưa ....

Dù năm mon vô tình trôi mãi mãi,
có hoặc bao mùa lá rơi
Thầy đang đi đến như muôn vàn tia nắng nóng,
sáng soi bước em nhập cuộc đời
Vẫn lưu giữ những Khi trời mưa rơi
Vẫn cái áo xưa choàng song vai
Thầy vẫn chuồn, buồn sướng lặng lẽ ...

Dù năm mon vô tình trôi mãi mãi
Tóc xanh lơ lúc này đang được phai
Thầy vẫn đứng mặt mũi sảnh ngôi trường năm ấy
Dõi theo dõi bước em nhập cuộc đời
Dẫu kiểm đếm không còn sao trời tối nay
Dẫu kiểm đếm không còn lá ngày thu rơi
Nhưng ngàn năm, thực hiện sao
em kiểm đếm không còn công ơn người thầy ....

Dẫu kiểm đếm không còn sao trời tối nay
Dẫu kiểm đếm không còn lá ngày thu rơi
Nhưng ngàn năm, thực hiện sao
em kiểm đếm không còn công ơn người thầy .

Người thầy năm xưa (Nguyễn Văn Chung)

Một vì thế sao lung linh về nhập tối tối vắng ngắt thầy đang được thắp sáng sủa mang đến tôi bao ước mơ.
Dìu đôi bàn chân ngạc nhiên hòa nhập tia nắng cháy thầy chấp cánh nhằm tôi cất cánh nhập đời.
Bước nhập sảnh ngôi trường xưa mặt hàng ghế đá ngẩn ngơ
Nhìn theo dõi nắng nóng lung linh đùa sướng mặt hàng bầm vẫn giờ đồng hồ ve sầu gọi reo.
Nét phấn bên trên bảng đen giòn nằm trong năm mon kéo tôi trở lại.
Thời thơ ấu ngồi lắng tai điều thầy năm xưa.
Em đem hiểu rằng vì thế sao tóc thân phụ nhạt màu sắc em đem hiểu rằng vì thế sao lá không ngừng nghỉ rơi.
Vì thời hạn cứ vùn vụt trôi mãi ko đợi tao và tao hãy sinh sống nhằm ko nuối tiếc ngày mai.
Ngồi trên đây ngước nom trời sao lưu giữ cho tới năm nào
Một điều chúc nằm trong ngàn hoa nhấc lên thầy tôi
Và phân tử những vết bụi phấn chớ vội vàng rơi mái đầu bạc phơ.
Để thầy tôi còn mãi nâng bước đi trẻ con thơ.

Xem thêm: làm mờ ảnh trong powerpoint

Bước nhập sảnh ngôi trường xưa mặt hàng ghế đá ngẩn ngơ
Nhìn theo dõi nắng nóng lung linh đùa sướng mặt hàng bầm vẫn giờ đồng hồ ve sầu gọi reo.
Nét phấn bên trên bảng đen giòn nằm trong năm mon kéo tôi trở lại.
Thời thơ ấu ngồi lắng tai điều thầy năm xưa.
Em đem hiểu rằng vì thế sao tóc thân phụ nhạt màu sắc em đem hiểu rằng vì thế sao lá không ngừng nghỉ rơi.
Vì thời hạn cứ vùn vụt trôi mãi ko đợi tao và tao hãy sinh sống nhằm ko nuối tiếc ngày mai.
Ngồi trên đây ngước nom trời sao lưu giữ cho tới năm nào

Một điều chúc nằm trong ngàn hoa nhấc lên thầy tôi
Và phân tử những vết bụi phấn chớ vội vàng rơi mái đầu bạc phơ.
Để thầy tôi còn mãi nâng bước đi trẻ con thơ.

Minh Anh (tổng hợp)