em đã sai 1 kiếp

                                    
                                              

  Phương An ngồi trước tờ giấy má xét nghiệm ung thư ác tính, hai con mắt thẫn thờ nhìn ra bên ngoài hành lang cửa số.

   Không ngờ, cô nên rời khỏi chuồn sớm như vậy! Phải giã từ trần thế lạnh giá này thời gian nhanh như thế...

Bạn đang xem: em đã sai 1 kiếp

   Bác sĩ phát biểu cô ko qua loa nổi 3 mon, khối u vẫn mở rộng, không thể cơ hội nào là không giống. Bác sĩ phát biểu cô nên gọi về mang đến mái ấm gia đình...

   tổ ấm sao?

   Là người u tận tình săn bắn sóc cô rồi nên nhảy khóc Lúc cô không còn thứ tự này cho tới thứ tự không giống chuồn tiến công ghen tuông với những người tao...

   Là người thân phụ vẫn lên lần đau tim Lúc cô chắc chắn bắt thân phụ người sử dụng quyền lực uy hiếp doanh nghiệp căn nhà anh nhằm buộc anh cưới cô.

   Là người chị năm thứ tự bảy lượt khuyên răn cô chớ dại khờ nhằm sau cùng chủ yếu chị bị cô phát biểu ghét bỏ quăng quật..

   Là anh, người ck hữu danh vô thực. Là người cô yêu thương nhất và ghét bỏ quăng quật cô nhất...

   Nghĩ lại, hóa rời khỏi 25 năm sinh sống bên trên đời này cô chẳng thực hiện được cái gì cả.

   Cô bất hiếu với phụ thân u, vô nghĩa với chị gái bản thân..

   Cô ngu đần thực hiện kẻ loại thân phụ phá hủy ông tơ tình sắc son của anh ấy và người đàn bà thanh mai trúc mã. Ép anh cưới cô, thực hiện ck cô...

   Cô ko khi nào nhằm ý coi người không giống tâm trí gì, cảm biến gì. Cô ích kỷ chỉ suy nghĩ tất cả là của mình- bao gồm anh.

Xem thêm: thích tiếng anh là gì

   Một kiếp này, cô sai rồi !

   Phương An nhìn xung quanh căn chống. Căn buồng nghỉ ko khi nào sở hữu bóng hình của ck cô. 

Chưa khi nào sở hữu dáng vẻ của anh ấy, của những người nam nhi cô yêu thương cho tới điên đần độn...Đêm tân thơm anh cũng rời khỏi phòng tiếp khách. Thi phảng phất anh cũng chỉ ở trong nhà rẽ vài ba phút lấy thiết bị, còn chẳng thèm nhìn cô một chiếc. Nực mỉm cười cô vẫn lấy ck 3 năm tuy nhiên vẫn còn đó trinh bạch White...

    Đau xót thật!

   Phương An lao vào chống nhà bếp. Cô ghi nhớ 1 thời từng nhẩy vào học tập nấu bếp. Hôm cơ nấu nướng 1 bàn giàn giụa thịnh biên soạn ngóng anh về. Cuối nằm trong loại độc nhất vô mồm cô là nước đôi mắt. Một bàn thực phẩm nguội ngắt, thế tuy nhiên cho tới trong cả một thời hạn ngày nào là cô cũng nấu nướng. Nấu rồi ngồi đợi. Ngồi đợi rồi khóc... Căn nhà bếp này, cũng chỉ mất bản thân cô người sử dụng.

    Vai Phương An lập cập lên lập cập. Cô ngồi thụp bên trên ghế sofa khóc nức nở. Đến giờ khắc cô nhìn thấy tôi đã sai từng nào,  cũng là lúc cô không thể thời hạn nhằm sửa chữa thay thế nữa.

   Cô chỉ từ thân phụ mon, thân phụ mon thôi!

  Cô vắt lấy một quyển album bên trên giá bán sách. Cô cứ lật. Lật cho tới trang sở hữu hình cô học tập ĐH, lồng ngực cô lại thắt lại.

Xem thêm: thơ về thầy cô ngắn

  Cô gái thời trước, sao tuy nhiên nụ mỉm cười vô sáng sủa thế, tươi tỉnh như thế! Cô giờ làm sao? Hốc hác, tiều tụy...

  Cô theo dõi xua đuổi anh kể từ ĐH, rồi chấp nệ mang đến anh là của tôi. Thế đấy!

   Cô vệ sinh nước đôi mắt. Vào Tolet rửa ráy chải đầu. Tóc cô rụng nhiều vượt lên trên. Rụng cho tới nỗi chủ yếu cô còn nên ngại. Cô thời gian nhanh đem ăn mặc quần áo, chuồn mua sắm một túi qùa  về căn nhà u đẻ.